Bác sĩ Quân y với những “phép màu” giữa lằn ranh sinh tử
QPTDD-Hướng tới kỷ niệm 51 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2026), chúng tôi có dịp tìm gặp Bác sĩ quân y Giang Văn Toản tại xã Hưng Đạo, thành phố Hà Nội. Trong căn phòng khách nhỏ treo đầy huân huy chương và bằng khen, người cựu chiến binh của Trung đoàn 320 anh hùng đã tái hiện lại một thời hoa lửa bằng những ký ức không thể nào quên về những ca mổ “vô tiền khoáng hậu” giữa chiến trường.
Hành trình tôi luyện của “người thầy thuốc áo xanh”
.jpg)
Trở về sau khói lửa, ông vẫn là tấm gương sáng về sự học và lối sống giản dị, khiêm nhường cho thế hệ con cháu noi theo.
Sinh năm 1943, chàng trai trẻ Giang Văn Toản nhập ngũ vào ngày 11/4/1963, đóng quân tại Trung đoàn 36, Sư đoàn 308. Chỉ một năm sau, vào tháng 10/1964, ông tình nguyện gia nhập một lữ đoàn đặc biệt gồm 600 quân tại Đền Hùng để chuẩn bị vào miền Nam chiến đấu. Ông trở thành thành viên của Trung đoàn 320, một trong những trung đoàn chủ lực đủ quân đầu tiên tiến vào chiến trường Tây Nguyên. Sau 4 tháng hành quân bộ từ Xuân Mai, vượt qua Làng Ho (Quảng Bình), ông tới Kon Tum vào tháng 6/1964. Tại đây, bác sĩ Toản cùng đồng đội đã trải qua những năm tháng khốc liệt nhất, từ việc cùng cán bộ địa phương vào các dinh điền bắt ác ôn đến việc tham gia những trận đánh lớn tại Tu mơ rông, Pleiku, Ngọc Rinh Rua, Đăk Tô 1, Đăk Tô 2. Những năm tháng nếm mật nằm vùng này đã tôi luyện một y tá trẻ thành một người lính quân y dày dạn kinh nghiệm, sẵn sàng đối mặt với mọi tình huống ngặt nghèo nhất.
Nhắc về những năm tháng 1969 - 1970 tại Long An và vùng sông nước miền Tây, đôi mắt người cựu binh bồi hồi. Đó là thời điểm khốc liệt nhất khi Nam lộ 4 gần như thành “vùng trắng”, địch kiểm soát gắt gao. “Suốt ngày chúng tôi phải ở dưới hầm, máy bay đánh phá liên tục, pháo nổ như ngô rang. Có những đêm, đơn vị tiếp nhận tới 200 thương binh”. ông Toản nhớ lại.
Giữa lằn ranh sinh tử ấy, bác sĩ Toản và đồng đội có một quy tắc ngầm nhưng sắt đá: “Dụng cụ y tế là vật bất ly thân”. Ông kể, mỗi người lính quân y luôn có một bộ đồ mổ được cuốn cẩn thận trong bao dù, buộc chặt vào bụng bất kể lúc ngủ hay lúc di chuyển. Ông tâm niệm: “Mình chết thì bộ đồ mới được mất”, bởi nếu mất dụng cụ, nghĩa là tước đi cơ hội sống của hàng chục, hàng trăm đồng đội phía sau.
Chiến trường miền Tây còn thử thách người lính bởi điều kiện sống khắc nghiệt đến cùng cực. Tại Đồng Tháp Mười, bộ đội phải sống chung với nước, ngủ trên sạp tre mỏng manh. 100% anh em bị hắc lào, lở loét do ngâm nước quá lâu. Những vết thương chiến tranh vốn đã hiểm nguy nay càng dễ nhiễm trùng, dòi bọ xâm nhập do thiếu điều kiện vệ sinh. Đó là những cuộc chiến thầm lặng mà người thầy thuốc phải đối mặt hằng giờ.
Sáng tạo từ nghịch cảnh
.jpg)
Bác sĩ Quân y Giang Văn Toản vẫn nâng niu những kỷ vật như một phần xương máu của mình.



